Sài Gòn - Cà Phê Khuya
... hay những bước chân trần lang thang giữa nhân gian.
...
Bạn sắp xa Sài Gòn.
Tôi mới vừa trở lại.
Cô ấy đã về nhưng vẫn muốn đi.
Anh ấy chưa đi nhưng vẫn từ giã.
Chúng tôi sinh ra và lớn lên ở mảnh đất này. Sài Thành phồn hoa đô thị đất chật người đông, hàng năm lại mở lòng ôm thêm những người xa quê đến với chốn đất lành chim đậu này. Những đứa con Sài Gòn lại thấy chật chội giữa lòng thành phố, vội tìm chốn tha phương đặng thoã nhãn quan và giàu sang tri thức. Đi để đến, để thấy, để biết và để hiểu. Rồi một ngày về giật mình nhận ra Sài Gòn vẫn phóng khoáng, vẫn phồn hoa và vẫn rất Sài Gòn.
Trong lòng căn gác cũ kỹ còn sót lại của Sài Gòn xưa, bên những giọt latte say nồng và soda mát lạnh, chúng tôi lại nói chuyện tương lai. Những câu chuyện về những mảnh đất xa lạ, nơi chẳng ai biết có thể neo đậu được bao lâu, những miền đất hứa hẹn cho một khát khao, không hẳn là hạnh phúc hay thành đạt, mà là trải nghiệm. Những con người trẻ khát sống và muốn lăn đi thật xa khi đôi chân còn chưa mỏi mệt, thấy thật nhiều khi mắt còn tinh ranh, và làm thật nhiều khi đôi tay còn chưa vướng bận. Và Sài Gòn vẫn để họ đi.
Lang thang giữa chốn chôn nhau cắt rốn, tôi nhận ra rằng Sài Gòn vẫn đẹp xứng danh Hòn Ngọc Viễn Đông. Sài Gòn khuya vắng lặng, những đôi nhân tình ngồi nhìn dòng sông lững lờ trôi. Những chuyến xe khuya vội chạy về tránh trời mưa giăng mịt lối. Chỉ có chúng tôi trên cây cầu ấy "For the first time in forever ...." thấy Sài Gòn đang thở rất chậm và bình yên, và hét toáng vào bất kỳ ai chạy ngang trong tràng cười tinh nghịch của mưa Sài Gòn. Để rồi chỉ khi dép đứt giày mòn, tôi lại lang thang chân trần để cảm nhận trọn vẹn cái nhựa đường lồi lõm của phố Sài Thành.
Sài Gòn ơi ...
Ta bỏ lại đôi giày mòn
Để khi đôi chân mỏi mệt
Cho ta quay lại với bằng hữu
Cho ta quay lại với Sài Gòn.
...
Viết cho một đêm Sài Gòn đẹp lung linh và đôi chân trần chưa biết mỏi.



Comments
Post a Comment