Nghiêng là méo




Chỉ cần nghiêng đầu là thấy méo ...


1.



Anh sống trong thế giới hình học đầy chuẩn mực. Một công việc hình thang đầy ổn định và hứa hẹn thăng tiến. Một xấp bằng khen và thành tích hình chữ nhật của cả một quá trình học tập vất vả thời trai trẻ. Một căn hộ vuông vức để thư giãn và nghỉ ngơi mỗi tối và cuối tuần. Một gia đình hình tam giác với đầy đủ bố mẹ thương yêu và vợ chiều chuộng. Một cuộc sống tròn vẹn hoàn hảo dễ khiến người khác ghen tị. 



Anh luôn dễ dàng kiểm soát được cuộc sống của mình với các công thức tính sẵn. Bằng tri thức và sự từng trải a có được với compa và thước đo độ, anh có thể vẽ đồ thị mọi hàm số rắc rối nào xã hội này đưa cho anh. Bất chấp là 2D hay 3D, những thách thức trong sự nghiệp và cuộc sống đều được anh biến chuyển về những khuôn hình mà nó phải thành. Thế giới của anh tuyệt nhiên ngăn nắp, trật tự và rõ ràng.



2.



Cô sống trong thế giới số học. Xã hội của những con số đầy nhiễu nhương và bon chen, những người trẻ còn hoài nghi và tìm cách để gắn mình vào một hàm số, một vị trí trong thế giới đại số và hình học cao cấp. Cô chẳng biết mình là ai, muốn gì, cần gì và có thể thành cái gì. Cô là một ẩn số tuyệt đối với chính cuộc sống của mình. 



Cô không kiểm soát bất cứ việc gì trong đời cả. Các công ty hình chóp cụt vẫn trân trọng giá trị của cô, vì cô giúp họ tìm ra đáp án cho phương trình phức tạp nhất của họ. Nhưng khi có lời giải rồi, cô thấy mình thừa thãi khi thế vào chỗ cô là những con số tầm thường. Cô bỏ ra đi với cuộc đời đầy rẫy ẩn số, kiêu ngạo với số vốn thời gian còn nhiều để thử và trải nghiệm tất cả. Và cô lạc vào thế giới hình học của anh.



3.



Cô xuất hiện ở cái công việc hình thang, với xấp bằng hình chữ nhật và những chiếc váy xoè hình nón. Không, chiếc váy xoè của cô không hoàn toàn hình nón. Nó là hình nón cụt chăng? Hay là hình trụ đứng? Những lúc nó bay phấp phới lại ra một hình dáng khác nữa. Còn những đường cong trên cơ thể cô thì sao? Đó là parabol hay là đồ thị hình sin của trái tim? Chỉ biết chắc một điều rằng cô đã làm đảo lộn thế giới hình học của anh.



Vậy thì bây giờ chỉ cần đuổi cô ra khỏi thế giới hình học là trật tự sẽ được lập lại chứ gì? Thế nhưng sao khó quá. Anh thử đủ cách đổi dấu, cộng trừ nhân chia, bình phương, khai căn đủ cả nhưng vẫn không tài nào loại cô, ẩn số đang hiện diện trong trái tim anh. Anh tìm mọi phương thức để lý giải cô, để hiểu vị trí của cô trong thế giới hình học, để gắn cô vào một chỗ nào đó thiệt gọn trong cái xã hội ngăn nắp này nhưng không thể. Cô mãi chỉ là một ẩn số. Cô không thuộc về thế giới của anh.



4.



Thế thì tại sao cô lại lọt vào đây được? Kẽ hở nào giữa những đoạn thẳng, những đường cung này đã để cho cô vào sâu đến thế trong tâm trí anh? Thế nhưng anh học rộng tài cao đến đâu vẫn quên mất một điều cơ bản rằng trái đất không phẳng cũng không tròn. Nó méo xẹo! Và đầy quyến rũ.



Có chăng anh đã chán chê những khuôn hình như đúc được tạo nên bởi công thức ngàn đời và những định lý không đổi từ thời Pythagore nên dễ bị thu hút bởi những hình hoạ mới chưa từng xuất hiện trên đồ thị hàm số. Rằng anh cần những đường cong mấp mô không theo quy luật như một làn gió mát thoảng qua giữa trưa hè nóng bức. 



Có chăng một lúc nào đó khi đã biết hết ẩn số của cô, khi đã có thể cho cô một công thức tính toán hay một hình dạng nhất định, anh sẽ thoã mãn quay lại thế giới hình học vuông tròn của mình. Rằng cô cũng chỉ là một trong những bài toán hóc búa mà anh tạm thời chưa nghĩ ra cách giải quyết.



5.



Chỉ cần nghiêng đầu là thấy méo ... cái thế giới của anh chẳng vuông tròn như anh tưởng. Và khi các khuôn hình đó va đập vào nhau móp méo đi, thế giới hoàn hảo của anh sẽ sụp đổ mà không cần cô làm ẩn số xúc tác. Biết vậy nhưng anh vẫn giấu cô vào một góc tối để có thể giữ được nguyên vẹn một hình trái tim. Anh để cô ra đi.



Chỉ cần nghiêng đầu là thấy méo ... vô tình cô bị hút vào thế giới của anh, lầm tưởng nơi ấy là thiên đường mà cô có thể làm bất cứ hình hoạ nào cô muốn trở thành. Nhưng khi nhận ra rằng để cô và để anh đều cùng tồn tại trong vũ trụ này, những khối hình kia vẫn phải thẳng đứng để nâng đỡ cái trật tự thế giới như hiện tại. Cô ra đi



Để khi thẳng đầu thì không được thấy méo.

Comments

Popular Posts