Melancholy
Muốn bỏ trốn 1 thời gian, bay theo 1 con bướm đêm nào đó ....
Nhưng vẫn bị sợi dây ràng buột ấy níu giữ ... mong manh nhưng ko dứt bao giờ
---
Mộng hồ điệp chấp cánh phù du
Mơ tiên sa lạc bước hão huyền
Có chi đâu đi một chuyến
Giang sơn ngàn bến một thuyền không neo
Từ sông dài tới vực thẳm cheo leo
Một chữ tâm thở dài
Đêm tĩnh mịch lại lê bước cô liêu
Gió lạnh đìu hiu
Chiều không bóng nắng
Người đi bỏ lại vắng lặng
Có đôi chim nhạn giữa trùng mây
Chén rượu đưa môi say càng tỉnh
Một lòng bất tịnh
Trăm ngả đèo bồng
Yêu thương lắm vẫn phòng không
Nước mắt chảy ròng không ướt má
Ngập ngụa trong mấy tiếng ha hả
Gào thét kêu la chẳng thể giải tỏa
Lại quay về đội lốt lặng câm của người cá
Giả vờ giả vịt cho sáng một con ngươi
Thấy sự đời vội nhắm tịt ảo tưởng
Vấn vương có chi xa xỉ giữa đường
Lướt qua rẽ lại mấy người thương
Đành gian trá cho xong rồi cái kiếp
Hóa hồ điệp ta đi tìm chính ta
Ô kìa lạ thay
Mây vẫn trôi và cây vẫn mọc
Tóc rụng hàng hàng vẫn cài nhánh hoa tươi
Văng vẳng tiếng cười trong buốt giá
Hững hờ buông tiếng cầm ca
Vui quá xá
- Điên không biên giới -



Comments
Post a Comment